Sự tích hoa dạ hương

Xưa có một người đàn bà nghèo sống bằng nghề trồng rau ở ven sông. Một hôm, bà lão nghĩ: “Ước gì ta có được một mụn con cho vui cửa vui nhà”.

Sáng hôm sau, khi ra vườn, bà nhìn thấy một cái bọc, bên trong có một bé gái xinh xắn. Bà Chắp tay cảm tạ Trời Phật rồi bế cô bé vào nhà, lòng mừng vui khôn xiết. Từ đó, bà nhận cô bé làm con nuôi và thương yêu cô bé hết lòng. Bà nhường đồ ăn, thức uống và quần áo đẹp cho cô, còn bà chỉ ăn khoai sắn và mặc quần áo cũ.

Nhưng bà rất vui vì có cô con gái xinh đẹp. Dân làng ai cũng trầm trồ khen cô bé. Thấy vậy, cô bé sinh ra kiêu căng và lười nhác.

Một buổi sáng, ông Mặt Trời đã lên cao mà cô bé vẫn ngủ. Chú Ong Vàng đến đậu bên cửa sổ khẽ nhắc:

- Cô bé ơi! Nắng sớm lên rồi! Hãy dậy và ra vườn tưới rau giúp mẹ!

Cô bé uể oải vươn vai gắt gỏng:

- Ong Vàng hãy đi đi! Nếu ta xách nước tưới rau thì bàn tay ngọc ngà của ta sẽ bị chai cứng mất.

Nghe vậy, Ong Vàng liền bay đi. Buổi chiều, Ong Vàng lại bay đến bên cửa sổ. Thấy cô bé đang ngồi soi gương, chải tóc, Ong Vàng nhắc:

- Cô bé ơi! Mẹ sắp về rồi! Hãy quét nhà, nấu cơm giúp mẹ đi!

Cô bé đáp:

- Quét nhà, nấu cơm thì bẩn mất cái váy trắng của ta. Khi mẹ ta về, mẹ chỉ nấu một loáng là xong.

Nói rồi, cô bé lại ngồi soi gương, chải tóc. Nhưng trời đã tối rồi mà mẹ cô bé vẫn chưa về. Cô bé thấy đói bụng. Trời đêm xuống. Ngồi một mình trong căn nhà vắng lặng, bụng đói cồn cào, cô bé ôm mặt khóc.

Ba ngày trôi qua, bà mẹ vẫn chưa về. Cô bé soi gương thì thấy mặt mũi hốc hác, hai mắt thâm quàng, nước da nhợt nhạt. Lúc này cô mới hiểu rằng sắc đẹp của cô có được là nhờ sự chăm chút và tình yêu thương của người mẹ già. Cô thương mẹ quá… Đúng lúc ấy, Ong Vàng bay ngang qua và nói:

- Mẹ già yếu đã mất rồi. Cô bé hãy tự làm việc để kiếm ăn.

Cô bé òa khóc, chạy ra vườn, nhưng Ong Vàng đã bay xa. Cô vừa thương mẹ, vừa ân hạn nên cứ đứng đó khóc mãi.

Về sau, dân làng không trông thấy cô bé đâu nữa mà chỉ thấy trong khu vườn của bà lão mọc lên một bụi cây nhỏ nở những chùm hoa màu trắng xanh. Đêm đêm, những chùm hoa ấy tỏa hương thơm ngào ngạt. Người ta bảo rằng, ấy là tấm lòng của đứa con thương mẹ nhưng đã muộn màng và đặt tên loài hoa ấy là Dạ Hương – thứ hoa chỉ tỏa hương thơm vào những đêm thanh vắng.

TRUYỀN THUYẾT HOA THẠCH THẢO

Ngày xưa ở một ngôi làng vùng ngoại ô có một đôi trai gái là Ami và Edible. Hai người này sống cạnh nhà nhau từ nhỏ và họ chơi với nhau rất thân.

Ngày tháng dần trôi, cô bé và cậu bé của ngày ấy nay đã trưởng thành. Edible giờ đây là một người có gương mặt khôi ngô, tuấn tú, dáng người cao cao và là tầm ngắm của biết bao cô gái trong làng. Nhưng anh không để ý tới ai cả vì trong lòng anh đã có hình bóng của người ấy, người con gái mà anh yêu chính là cô bé hồi đó bây giờ cũng đâu còn bé nữa đâu. Với làn da trắng, đôi môi mỏng, nho nhỏ, hồng hồng, xinh xinh cùng với mái tóc bồng bềnh màu gỗ nâu, những đường cong xoăn ôm lấy bờ vai nhỏ bé và khuôn mặt khả ái của Ami làm bao nhiêu chàng trai say đắm và mong ước có được trái tim nàng. Nhưng Ami chỉ đồng ý lấy ai thoả mãn được yêu cầu đó là đem về cho nàng một loài hoa lạ và nàng cảm thấy thích. Biết bao nhiêu chàng trai đã thử và đều lắc đầu bỏ cuộc. không ai có thể tìm ra loài hoa mà nàng thích kể cả Edible người hiểu rõ tính cách của nàng nhất.Ami và Edible thường hay cùng nhau vào rừng. Ami hái nấm còn Edible săn thú.

Vào cái ngày hôm ấy, lúc hoàng hôn khi mà giỏ nấm của Ami đã đầy và Edible cũng đã săn được một chú nai rừng. Hai người cùng nhau đi về, nhưng hôm nay họ ko về đường cũ như mọi khi nữa mà họ đã rẽ sang đường khác. Trên đường về, họ cùng nhau trò chuyện và ngắm cảnh rừng núi. Bỗng Ami nói lớn, gọi Edible và chỉ cho anh bụi hoa dạ màu tim tím mọc trên vách núi cao. ” Chính là nó, loài hoa ấy, Ami thích, rất thích”.

Truyền-thuyết-hoa-thạch-thảo

Truyền-thuyết-hoa-thạch-thảo

Edible nhìn lên bụi hoa rồi nói với Ami:- Ami đứng đây chờ tôi, tôi sẽ hái xuống cho Ami

- không không được. Edible vách núi cao và nguy hiểm lắm

- Nhưng đó là loài hoa Ami thích, Edible sẽ lấy xuống cho Ami.- không, Ami khôngcho Edible đi.Lúc đó, Edible nhìn Ami mỉm cười rồi dùng ngón tay trỏ cốc nhẹ vào trán Ami.” Ami ngốc, đứng đây chờ anh, anh sẽ quay trở lại, sẽ mang nó xuống cho Ami, sẽ mang hạnh phúc đến cho Ami mãi mãi”.

Nói xong anh từ từ leo lên vách núi ấy. Mặc cho Ami ngăn cản. Vách núi cao dựng đứng thật nguy hiểm không cẩn thận trượt chân thôi là mất mạng ngay.

“Được rồi cuối cùng thì Edible cũng làm được” Edible nắm được bụi hoa trong tay quay xuống nói với Ami nhưng tại sao tự nhiên anh lại cảm thấy chóng mặt quá.

Sao dưới mặt đất bây giờ lại có nhiều Ami thế. Anh bình tĩnh lại, quay xuống nói với Ami:” Ami! Edible làm được rồi, anh làm được rồi nhé!”

Anh thả bụi hoa xuống cho Ami rồi sau đó tìm cách leo xuống. Lạ quá, đầu anh đau lắm, mắt không còn nhìn thấy gì nữa chóng hết cả mặt. Đau quá, anh không thể minh mẫn được nữa. Tay anh mỏi dần, chân mềm nhũn ra…

- Edible…..KHÔNG…..Ami hét lên khi thấy Edible đang rơi xuống, thả người trong không trung.

Hoa Thạch Thảo-một câu chuyện buồn nhưng lãng mạn

Hoa Thạch Thảo-một câu chuyện buồn nhưng lãng mạn

Anh quay mặt về phía Ami nói: xin đừng quên tôi rồi nở nụ cười mãn nguyện và anh đã đi xa xa mãi.

Ami ngồi đó, ngồi bên bờ vực thẳm, ngồi như người mất hồn, không nói, không cười tay cầm lấy bụi hoa tim tím ấy. Cô ngồi đó cho đến khi người trong làng vào tìm kiếm và đưa cô về. Một mình cô về được thôi còn Edible thì giờ đã không về được nữa rồi. Ami không khóc, cô không ăn uống gì cả, suốt ngày chỉ lặng lẽ ngồi trong vườn chăm sóc cho bụi hoa tim tím ấy, bụi hoa khiến cho Edible không về được nữa. Cứ như thế trong suốt một thời gian, cho đến một ngày cô đã chìm vào giấc ngủ dài, dài đến nỗi không bao giờ tỉnh lại và trong giấc ngủ đó chắc chắn 1 điều rằng cô và Edible đã gặp được nhau và họ là của nhau mãi mãi. Sau khi ami chết đi loài hoa tim tím ấy được người dân trong làng chăm sóc cẩn thận. Ai ai cũng thương xót cho đôi tình nhân trẻ. Ban đầu họ đặt tên cho nó là For get me not, sau nhìêu năm và qua được trồng ở nhiều nước nó lại có những cái tên khác nhau như Muget De Mai (pháp), Thạch thảo( Việt nam)… và những đôi tình nhân trẻ thường tặng cho nhau loài hoa này để rồi sẽ mãi mãi không quên nhau, sẽ luôn ở bên nhau cho dù là chết.

 

Sự tích hoa Hải đường

Linh mục Kameli được phái tới Nhật Bản để truyền đạo thì ông không ngờ rằng ở đây có những vị thần có khả năng quyến rũ cả những cha cố đức hạnh cao. Ông thề rằng ông sẽ tránh xa mọi cám dỗ trần thế và tự hành hạ mình bằng nhịn đói và nhịn khát. Bởi vậy các thầy học của ông đều tin rằng với sự trong sáng của ông rất đáng được ơn huệ của Chúa, và Chúa sẽ giúp ông biến những người Nhật Bản lầm lạc theo đạọ

Ở Nhật Bản, trong lúc ông chuẩn bị cho công việc đại sự, chiều chiều ông lại vào rừng nhặt các rễ cây và bắt châu chấu đem phơi khô dành cho mùa đông. Phải nói rằng số lượng lớn châu chấu mà ông kiếm được là ở trên các cành của một cái cây lớn. Châu chấu nhiều đến nỗi dù ông cố bắt hết thì sang chiều hôm sau chúng lại phát triển thành bầy nhung nhúc.

Hoa hai đường (Truyện cổ tích thế giới)

Hoa hai đường (Truyện cổ tích thế giới)

Vào một buổi chiều nóng bức, Kameli dừng chân trong một làng xa, kể chuyện cho những tín đồ nông dân về giáo lý và mãi tới tận nửa đêm ông mới tới được cái cây lạ lùng kia. Mặt trăng tròn nhô cao trên đỉnh rừng, cây cối đứng im lìm, còn lũ châu chấu thì im lặng hoặc có thể vị linh mục đã quá quen với tiếng kêu ri rỉ của nó đến nỗi chẳng buồn nghe nó nữa.

Khi Kameli chắp hai tay thành kính và ngước lên trời tạ ơn Thượng Đế vì ngày qua thì trong đám lá cây bỗng vang lên tiếng cười ngọt ngào của một cô gái.

“Một kẻ tà đạo đã phái con quỷ này đến cám dỗ ta đây” – Kameli nói như niệm chú.

Sau cái khoát tay của ông, cô gái dường như hừng chí hơn, nhảy ngay xuống cành cây thấp nhất và bắt đầu huơ huơ đôi chân trắng ngay trên đầu vị linh mục.

Kameli lùi lại vài bước, chăm chú nhìn cái sinh vật kỳ dị kiạ Toàn thân nó được bao bọc một lớp xanh hòa lẫn trong màu xanh lá cây, chỉ có đôi chân trắng muốt và cái đầu có mái tóc vàng lấp lóa ánh trăng .

- Ngươi là aỉ ?

-          Hi hi! Ha ha!

-          Ngươi là nữ nhi ư?

Sinh vật lắc đầu quầy quậy .

-           Vậy ngươi là a? Tên ngươi là gì?

- Em là Doriada, linh hồn của cái cây này! Cô gái tóc vàng thú nhận. Em đến để tạ ơn ông vì ông đã làm cho thân cây của em sạch bóng lũ châu chấu tanh hôị

Nói xong, cô gái nhảy luôn vào lòng bàn tay của tu sĩ, đoạn ôm chầm lấy ông và gắn môi vào bộ râu của ông cho một nụ hôn. Kameli lúng túng đến nỗi đáng lẽ phải đẩy cô gái rừng xanh ấy ra xa thì ông lại kéo miết cô ta lại phía mình và cứ để nguyên giây phút kỳ diệu như thế trong một hồi lâụ

- Em không thể ở lại với ông lâu hơn được nữa, Doriada thì thào, nếu không cái cây của em sẽ khô héo mất.

Hoa hải đường (vị linh mục: Kamêli - Hoa Hải Đường)

Hoa hải đường (vị linh mục: Kamêli – Hoa Hải Đường)

- Cô gái vùng ra khỏi vòng tay của Kameli và nhảy lên một cành cây xanh.

Đến lúc này vị tu sĩ mới hiểu rằng ông đã phá bỏ lời thề về sự trong sạch và ông trở về nhà trong tâm trạng đầy u uất. Biết làm sao được? Liệu ta có còn xứng đáng là một vị linh mục nữa hay không?

Cho đến tận đêm khuya lạnh lẽo, cái đầu bốc lửa của Kameli mới nguôi ngoai được đôi chút. Ông bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về những sự việc vừa xảy ra.  Ông đã phá bỏ lời thề rồi ư? Người đã hôn ông không phải là một cô gái mà là một linh hồn, bởi vậy, cái hôn này chẳng đem lại niềm vui sướng xác thịt. Nàng không phải là phù thủy, nếu không nàng đã biết sợ cây thánh giá. Phải, trong kinh thánh không hề cấm chuyện tiếp xúc với thần linh, như vậy đâu có gì là phạm tội. Sau khi tự trấn an như vậy, vị linh mục thấy tự tin hẳn lên.

Nửa đêm hôm sau, bị tính tò mò thôi thúc, Kameli lại đến trước cái cây lạ, dừng lại dưới một chiếc lá to bản và cất tiếng gọi:

-           Doriada!

- Hi hi! Một tiếng cười hỉ hả cất lên. Và qua tiếng lá cây sột soạt có thể đoán ra cô gái rừng xanh đang tụt xuống đất.

Ngay từ lúc trưa, vị tu sĩ đã nghĩ cách giải thích lý do ông trở lại chỗ cây này. Khi Doriada đã ngồi trên một cành cây thấp, ông không hề lúng túng thanh minh:

-  Tôi đến để xem lũ châu chấu có còn quấy rối các cây của cô nữa không?

Cô gái rừng xanh than phiền: Một tên vô lại nào đó đã leo lên tận ngọn cây rồi, nếu ông bắt được nó, em sẽ rất biết ơn ông.

Kameli quấn hai vạt áo quanh thắt lưng và thoăn thoắt leo lên câỵ Một con châu chấu đã bị tóm và ông đã được thưởng công xứng đáng. Sau đó cả lũ châu cháu đã bị diệt gọn, song Kameli không hề lúng túng, nghĩ cách kiếm thêm được nhiều nụ hôn của Doriada. Mùa đông đã đến gần, không khí bắt đầu nhuốm lạnh. Trong một đêm Doriada đã nói với Kameli:

- Ngày mai ông đừng đến đây nữa. Trước mùa xuân, cái cây phải nghỉ ngơi và em sẽ cùng nghỉ với nó.

Cái tin “ác ôn” đó khiến Kameli sửng sốt. Ông sẽ sống ra sao đây nếu thiếu niềm vui hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng, rồi nhiều tháng cứ qua đi thì sao. Còn cô em dịu dàng Doriada, hẳn nàng đang bị chết cóng trong hốc cây không, phải nghĩ ra một điều gì đó, phải làm một cái gì đấy để cứu nàng.

Giá như còn thời gian hẳn Kameli sẽ nghĩ ra được điều gì đấy, nhưng bây giờ chẳng còn thời gian để nghĩ nữa, cần phải hành động. Ông túm lấy cô gái rừng xanh, giấu dưới vạt áo rộng và đem về nhà mình. Suốt dọc đường Doriada đành câm miệng hến, chỉ khi bước vào gian phòng mà vị linh mục đặt nàng xuống giường, nàng mới kêu lên:

- Ông làm cái trò gì thế? Giờ này chắc cái cây của em đang bắt đầu chết héọ…

-  Mặc cho nó chết héo. Chẳng lẽ trong rừng không còn cây nào sao ? Kameli an ủi nàng.

Doriada nói, giọng buồn bã:

Ông chẳng biết gì cả. Nếu cái cây của em khô héo thì em cũng sẽ chết.

Hoa hải đường hơi thở của cuộc sống

Hoa hải đường hơi thở của cuộc sống

Vị tu sĩ khẳng định:  Đó là chuyện nhảm nhí, ta sẽ giải cứu nàng khỏi nơi nàỵ

Tới mùa xuân, khi các lá cây bắt đầu trổ màu xanh, cô gái Doriada cứ yếu dần và ngày gầy rộc hẳn đi. Nàng kêu la lên:

-          Hãy trả em về với cây của em!

Nàng khẩn khoản nói với Kameli và ông thấy bệnh tình của này nên phải làm theo, đồng thời hy vọng không khí mùa xuân sẽ chữa cho Doriada lành bệnh.

Vị tu sĩ đưa nàng ra cây, đặt nàng ngồi trên cành cây thấp. Nàng kêu lên: Chúa ơi !Cái cây của em đã chết rồị . Thế là  Kameli từ từ tan biến đi và hòa lẫn vào cây xanh: Mãi tới một ngày kia, hệt như bông hoa lộng lẫy, mớ tóc hung hung của nàng bừng đỏ lên, rồi sau đó chúng cứ lấp loáng.

-           Xin nàng đừng bỏ đi, hãy nói với ta, dù chỉ là đôi lời!

Kameli thất vọng cầu xin và ông đã nghe được giọng nói yếu ớt đáp lại:

- Trên đỉnh ngọn cây kia vẫn còn hơi thở nóng hổi của cuộc sống. Ông hãy bẻ lấy một nhành cây trên đó và đem trồng ngay xuống đất. Kameli bẻ ngay một cành cây tươi và đau đớn trở về nhà. It lâu sau, từ cành cây đó mọc lên một bụi cây và nở ra những bông hoa đỏ sặc sỡ.

Vài năm sau, vị tu sĩ già từ Nhật Bản trở về Châu Âu. Ông là người duy nhất mang theo về một chậu hoa mà ai cũng phải trầm trồ. Kameli đặt tên nó là hoa Doriada nhưng người đời không thể nhập tâm được một cái từ khó đọc như vậy nên đã gọi tên hoa bằng tên vị linh mục: Kameli – Hoa Hải Đường.